Nghi lễ thượng cờ ở Quảng trường Ba Đình

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Nghi lễ cấp quốc gia được thực hiện vào mỗi 6h sáng hàng ngày bất kể nắng hay mưa.
Cứ mỗi 6h sáng hàng ngày, các chiến sĩ thuộc đoàn 275 (Bộ Tư lệnh bảo vệ lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh) lại thực hiện nghi lễ thượng cờ, chào cờ tại Quảng trường Ba Đình.
Khoảng 5h50', đội tiêu binh bắt đầu tập hợp, xếp hàng tiến bước theo hiệu lệnh tiến về phía cửa lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Đội gồm có 34 người, tượng trưng cho 34 chiến sĩ đầu tiên của Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân. Đoàn đi từ cửa sau của lăng cùng tiếng nhạc của ca khúc 'Tiến bước dưới quân kỳ' rộn rã.
Lá cờ tổ quốc được đặt trên khay một cách long trọng tiến về phía cột cờ.
Trên gương mặt các chiến sĩ thể hiện rõ sự nghiêm trang, khí phách.
Đúng 6h, cửa lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh bắt đầu mở chuẩn bị cho giây phút thượng cờ.
3 chiến sĩ đội hồng kỳ tiến lên phía trước chuẩn bị các nghi thức chính.
Chờ hiệu lệnh cùng tiếng nhạc Quốc ca vang lên.
Cờ bắt đầu được người lính tung về phía trước, hệ thống kéo cờ tự động đưa quốc kỳ lên trên đỉnh.
Và từ 6h sáng đến 21h hàng ngày, người dân đi qua lăng sẽ thấy hình ảnh cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới ở chính giữa khu vực Quảng trường Ba Đình lịch sử.
Sau khi thượng cờ, đội tiêu binh diễu hành một vòng qua cửa lăng rồi trở về vị trí cũ, kết thúc lễ thượng cờ. Cờ sẽ được làm nghi lễ hạ xuống vào 21h tối hàng ngày.
Hoàng Hà - Hoàng Thành
Theo Tri Thức

Continue Reading | nhận xét

Giặt rũ... nội tạng thối thành món đặc sản

Trong vai người mua nội tạng với số lượng lớn, chúng tôi đã cận cảnh chiêu thức xử lý nội tạng ươn, thối bằng hóa chất ở TPHCM.
Theo tìm hiểu, trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…
Giá mỗi kg nội tạng có giá rất bèo, chỉ từ 8.000 - 25.000 đồng/kg. “Rẻ như cho, mua 3 kg tặng 0,5 kg”, bà chủ có thân hình to béo bán nội tạng ở chợ tự phát gần cầu Rạch Đĩa 1, đường Lê Văn Lương, P.Tân Hưng, Q.7 đon đã mời khách.
Nội tạng giá bèo
Trong vai người mua nội tạng về chế biến món nhậu bán cho khách, chúng tôi người bán “cởi mở”: “Thứ này bán lời lắm, tôi có gần chục mối lấy hàng không dưới 5 kg/ngày. Mua giá bèo, bán với giá cao không lời nhiều sao được?”. Chỉ tay vào từng mớ nội tạng bày trên mâm, người bán nói: “Cái này 8.000 đồng/kg, còn cái kia 15.000 đồng. Muốn ngon hơn thì mua loại 25.000 đồng/kg”.
Công đoạn “giặt” nội tạng.
“Rẻ thế, liệu có đảm bảo chất lượng, vệ sinh không”, tôi hỏi. Người bán lại liếng thoắng: “Không giấu gì anh trai, nội tạng này đều là nội tạng bẩn được tuồn vào TP.HCM. Để bán được lâu, mình phải ngâm hóa chất xử lý mùi rồi đem luộc, bảo đảm không có mùi hôi”.
Như để chứng minh lời mình nói, chị ta bảo tôi ngửi thử. Cái mùi ôi thiu hăng hắc khiến tôi muốn nôn ói. Viện lý do “nội tạng có mùi hôi nặng” để thoái thác, bà chủ kỳ kèo: “Anh mua nhiều không, lấy loại 25.000 đồng/kg em bớt cho anh chút đỉnh lấy hên”. Thấy vẫn không lay chuyển được tôi, bà ta ra vẻ cầu cạnh: “Em giặt kỹ rồi, chế biến xong có tí mùi là em đi bằng đầu”.
Tại khu chợ tự phát này có nhiều người bán nội tạng luộc như thế. Theo tìm hiểu của phóng viên, người bán có mối lấy hàng số lượng lớn là bà Thanh, người đầu tiên bán nội tạng tại chợ này. Hơn một giờ quan sát, phóng viên không khỏi giật mình khi thứ nguyên liệu dùng chế biến thức ăn lại được xử lý bằng cách giặt tẩy như… quần áo.
Lo ngại hơn, nội tạng được xử lý bằng loại hóa chất không rõ nguồn gốc được bán trôi nổi trên thị trường. Sáng sớm, từng bọc nilông, thùng xốp, xô… đựng nội tạng đông lạnh được chuyển đến. Việc đầu tiên của người bán sau khi chuyển hàng tới là rã đông.
Bà Thanh lấy nội tạng ra bỏ vào hai thau lớn, mở van xả nước mạnh, liên tục lên. Khi nội tạng đã rời ra, bà Thanh cho vào một cái thau khác đặt cạnh đó. Khi đã có một thau nội tạng đầy, bà Thanh rót một nắp (đựng trong chai nước xả vải) cho vào thau, dùng hai tay nhồi nội tạng. Nhồi càng lâu, bọt nhờn đặc quánh nổi lên càng nhiều.
Không chỉ nhồi, bà Thanh còn giặt nội tạng sống bằng tay, khi thì dùng bùi nhùi rửa chén để chà. Với những miếng nội tạng thâm ố chuyển màu vì đông lạnh lâu ngày, bà ta chà mạnh dưới nền gạch ngập nước thải đen ngòm. Theo tìm hiểu, loại nước đựng trong chai nước xả vải kia là hóa chất chuyên dùng để xử lý thịt động vật, gia cầm, cá… ươn thối.
“Nó có độc hại gì không”. Bà Thanh trả lời như một chuyên gia trong ngành hóa chất: “Pha đúng liều lượng, một nắp với 5 lít nước là an toàn. Hiện nay nhiều người dùng thứ này, bán đầy ở chợ Kim Biên”.
Khi nội tạng giặt xong, vừa bày lên sàn ngay lập tức ruồi nhặng bâu kín. Ba khoanh nhang muỗi được đốt lên để “đuổi” ruồi, khói bay nghi ngút nhưng chẳng ăn thua gì. Nội tạng các loại, từ heo, trâu, bò đến gà có tất, cần bao nhiêu cũng đáp ứng được. Qua người bán, chúng tôi được biết nguồn hàng được lái ở Q.8 cung cấp. “Tụi nó thường giao hàng vào ban đêm, không giao ở chợ”, bà Thanh nói. Bà còn cho biết, nếu sau một tuần bán không hết hàng, gọi điện họ đến lấy và cung cấp hàng mới.
Ăn thuốc độc
Với giá từ 8.000-25.000 đồng/kg nội tạng, người bán đã có lời to. Như vậy, có thể khẳng định khi mua vào với số lượng lớn, giá mỗi kg chỉ từ 5.000 đến 20.000 đồng. Ghé vào một hàng nội tạng cách chỗ bà Thanh bán không xa, hỏi giá một kg “thập cẩm” (gồm gan, lòng, lá mía, lá sách bò…), bà chủ vừa cầm chiếc giẻ lau cáu bẩn phe phẩy đuổi ruồi, nhặng vừa nói: “Chỉ 25.000 đồng, đảm bảo ngon, bổ và rẻ”.
Nội tạng luộc bán chung với hàng cá.
Ngon bổ rẻ đâu chưa thấy, mà tôi đã thấy “dội ngược” khi mùi hôi của nội tạng để lâu ngày sộc thẳng vào mũi. Dù đã đi khá xa nhưng cái mùi ngai ngái khó chịu từ nội tạng hôi thiu vẫn còn “vương vấn”. Tại đây, nội tạng luộc bày chung mâm với nội tạng sống chuyển màu tái nhợt. Chốc chốc, người bán dùng chiếc giẻ lau chậm nước nhờn trắng bệt chảy ra từ nội tạng.
Ngoài cung cấp cho các quán cơm, quán nhậu, nội tạng còn được bán cho những người bán phá lấu. Bà Thắm, người bán nội tạng ở chợ này cho biết, khách hàng của bà chủ yếu là người bán phá lấu đến từ Q.4, Q.7 và Q.8. “Có người lấy một ngày chục ký, chỉ có lấy nội tạng luộc sẵn như thế này bán mới có lời nhiều”, bà Thắm quả quyết.
Theo chỉ dẫn của bà Thắm, chúng tôi tìm đến chợ Phước Lộc (đường Đào Sư Tích, huyện Nhà Bè), nơi được xem là “thánh địa” của nội tạng bẩn. Ở đây, nội tạng bẩn rất nhiều và được bán với giá rẻ đến bất ngờ: 12.000 đồng/kg. So với chợ tự phát trên đường Lê Văn Lương, tại đây người bán chiều khách hơn. Khách có nhu cầu mua từ 3 kg trở lên sẽ được xử lý mùi trước khi giao hàng tận nơi ở khoảng cách cho phép.
Theo đó, khi còn trên mâm là mớ nội tạng đen sì, nhưng sau vài phút xử lý, nội tạng trắng phau. Công nghệ tẩy trắng tại đây thấy là… chạy có cờ. Không xử lý bằng loại hóa chất thể lỏng như những nơi khác mà ở đây sử dụng loại bột mịn màu trắng, không mùi.
Người bán ngồi bên ngoài nhà lồng chợ tỏ ra nhiệt tình: “Loại bột này tẩy rửa cực nhanh, giá đắt hơn các loại nước khác. Khi ngâm nội tạng trong nước có pha bột này, không chỉ làm mất mùi hôi, tanh mà còn làm cho nội tạng săn lại, ăn dòn và dai hơn chẳng khác nào nội tạng tươi”. Khi được hỏi về nguồn gốc của nội tạng, người bán có vẻ dè dặt hơn: “Người ta đem đến bỏ”.
Ghi nhận tại các chợ lớn, nhỏ thuộc vùng ven thành phố cho thấy nội tạng ươn thối qua xử lý bằng hóa chất được bày bán công khai. Có chợ nội tạng được bán ở các sạp thịt heo, thịt bò, có nơi bán kèm với rau, cá… Chị bán hàng rau ở chợ Phạm Thế Hiển cũng bán thêm nội tạng luộc mới hơn tuần. Chị cho biết: “Công nhân hay hỏi mua món này nên tôi lấy về bán thử, bán được lắm, có ngày hơn 20 kg”.
Phát hiện phóng viên ghi hình, người bán chuẩn bị bưng mâm nội tạng chạy.
Lâu nay, những người xem món phá lấu, thú linh, lòng heo… là món ăn chơi khoái khẩu, món nhậu “bắt” nhưng ít ai biết rằng mình đã ăn phải thực phẩm được chế biến từ thứ nguyên liệu bẩn, là “rác” nguy hại. Người bán vì lợi nhuận trước mắt, không màng đến sức khỏe của người ăn đã đành, trong khi người ăn phải trả tiền để ăn những món ăn nguy hại cho sức khỏe, chẳng khác nào tự đầu độc mình.
Bác sĩ Phạm Khắc Trí, cố vấn chuyên môn Bệnh viện Việt-Pháp cho biết, ở nhiều nước trên thế giới, nội tạng gia súc, động vật là “rác” chỉ dùng để làm phân hữu cơ hoặc tiêu hủy. Còn ở Việt Nam, nó là đặc sản không thể thiếu trong các quán ăn, quán nhậu bán với giá cao. Chính vì thế, nhiều đối tượng thu mua nội tạng từ nước ngoài rồi vận chuyển bằng nhiều đường cung cấp cho thị trường Việt Nam ngày càng nhiều.
Bác sĩ Trí khuyến cáo: "Ăn nội tạng bẩn qua xử lý bằng hóa chất chẳng khác nào ăn phải thuốc độc. Trong quá trình giết mổ, vận chuyển, nội tạng đã nhiễm mầm bệnh. Bảo quản không đúng cách, hoặc đông lạnh lâu ngày, vi khuẩn có cơ hội sinh sôi. Nội tạng để lâu ngày có hàm lượng độc tố cao, gây nhiễm khuẩn, vi sinh đường tiêu hóa. Nếu sử dụng nhiều có thể gây ngộ độc, nguy cơ gây ung thư cao, nặng thì chết người ngay sau khi ăn".
Theo Lao Động
Continue Reading | nhận xét

Dòng người đội mưa rào đổ về lăng Bác ngày Quốc khánh

Sáng 2/9, mưa to nhưng không ngăn được dòng người đổ về khu vực lăng Bác, nhà sàn và bảo tàng Hồ Chí Minh.
Dòng người xếp hàng vào lăng viếng Bác.
Trời mưa to, nhưng từ 8h sáng khu vực này đã đông nghịt người.
Xếp hàng trật tự từ đầu đường Ngọc Hà.
Bác Hà đi từ 3h sáng từ quê Thanh Hóa để ra viếng lăng Bác.
Dòng người tràn xuống lòng đường để xếp hàng tới lượt mình. Quãng đường di chuyển từ đường Ngọc Hà vào lăng Bác chỉ dài 500m nhưng mất đến 1 giờ đồng hồ.
Trời mưa to không ngăn được dòng người từ mọi miền đất nước về quảng trường.
Đến 10h sáng, khu vực này vẫn nườm nượp người.
Xếp hàng đi qua bảo tàng Hồ Chí Minh để vào lăng.
Từng đoàn người về nhà sàn Bác Hồ.
Ao cá Bác Hồ được nhiều em nhỏ thích thú.
11h trưa tại khu vực bảo tàng Hồ Chí Minh.
Các bãi gửi xe trở nên quá tải, từ đầu giờ sáng đến trưa 2/9, lượng người từ các tỉnh lân cận Thủ đô vẫn đổ về đây.
Chen chúc nghỉ trưa tại các cửa hàng lưu niệm.
Lê Hiếu
Theo Tri Thức

Continue Reading | nhận xét

Phận đời u ám của những góa phụ Ấn Độ

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Cuộc sống của những phụ nữ Ấn Độ sẽ trở nên tồi tệ như địa ngục nếu chồng họ chẳng may qua đời, bởi người ta cho rằng chính người vợ đã mang tới tai ương cho chồng.
Các góa phụ tham gia lễ hội Holi (còn gọi là lễ hội Màu sắc) của cộng đồng người Hindu tại Vrindavan, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ vào ngày 24/3/2013. Theo truyền thống, góa phụ không được phép tham gia lễ hội Holi. Nhưng một trung tâm bảo trợ góa phụ đã cho phép các góa phụ tung hoa và bột màu trong lễ hội. Đây là lần đầu tiên người ta thấy góa phụ tham gia lễ hội Màu sắc. Ảnh: Reuters.
Một phụ nữ lớn tuổi đánh răng trong trung tâm dành cho góa phụ tại thành phố Varanasi ở phía bắc Ấn Độ. Tại Ấn Độ, nếu một người đàn ông chết, người ta thường cho rằng vợ của người ấy gây nên cái chết cho chồng. Vì thế, góa phụ sẽ không được phép mặc quần áo đẹp, tham gia các hoạt động vui vẻ và tận hưởng những niềm vui trần tục khác. Ảnh: Reuters.
Hàng chục góa phụ tuyệt thực tại thành phố Siliguri ở phía đông bắc Ấn Độ vào ngày 4/3/2008 để yêu cầu chính quyền tăng trợ cấp cho họ. Sau khi chồng chết, nhiều góa phụ đã phải ra khỏi gia đình và tự lo cho bản thân. Những người già và không có nghề nghiệp chỉ có thể trông chờ vào trợ cấp của nhà nước, Ảnh: Reuters.
Rất nhiều góa phụ Ấn Độ trở thành người thừa trong gia đình họ.
Góa phụ tập trung trong trung tâm bảo trợ tại thành phố Vrindavan và hát một bài ca tôn giáo vào ngày 6/3/2013. Ảnh:Reuters.
Cảnh tượng bên trong một căn phòng của góa phụ trong trung tâm bảo trợ tại thành phố Vrindavan. Ảnh: Reuters.
Bà cụ vui mừng khi đứa cháu gái thăm bà trong trung tâm bảo trợ góa phụ tại thành phố Vrindavan hôm 28/8/2013. Ảnh: Reuters.
Bị coi là gánh nặng tài chính và mang lại điềm gở cho mọi người xung quanh, góa phụ ở Ấn Độ phải đập vỡ vòng đeo tay và xóa vết son đỏ trên trán (dấu hiệu của phụ nữ đã có gia đình). Ngoài ra, họ cũng bị xa lánh, đuổi ra khỏi nhà, phải mặc áo choàng dài trắng (một hình thức để tang theo đạo Hindu) và cầu nguyện cho gia đình người chết hàng ngày. Ảnh: Reuters.
Theo truyền thống, góa phụ phải sống như thế để chuộc hết lỗi lầm mà họ gây nên. Ảnh: Reuters.
Người ta cấm góa phụ bước vào các đám cưới, lễ hội và những sự kiện vui vì cho rằng họ sẽ mang điềm gở tới. Ảnh:Reuters.
Thái Dương
Theo Tri Thức
Continue Reading | nhận xét

Những pha chơi bóng kịch tính của cụ bà tuổi 80

Bà cụ Bôn đã 83 tuổi nhưng trót nghiện môn thể thao bóng cửa đã hơn 15 năm. Ngày nào không được thi đấu với các đồng niên trong làng bà sẽ bứt rứt không yên.

Vào mỗi buổi chiều, các chị em phụ nữ và cụ già lứa tuổi từ trên 60 đến 83 ở làng Xuân Bách, xã Quang Tiến, huyện Sóc Sơn (Hà Nội) lại tổ chức thi đấu trò bóng cửa. Đây là một môn thể thao quen thuộc và gắn bó với người cao tuổi toàn xã đã hơn 10 năm nay.
Họ tổ chức chơi tại sân chơi của làng. Cứ 15h chiều, mọi người lại vác dụng cụ ra địa điểm thi đấu để chơi.
Môn bóng cửa có nét na ná như chơi golf. Tại đây, các cụ dùng một chiếc vồ để đánh bóng.
Quả bóng có đường kính gần 10cm, làm bằng nhựa đặc, được người chơi đánh qua ba lần cửa có chiều cao và rộng chừng hơn 20cm.
Trận đấu gồm hai đội, mỗi đội năm người, mỗi người sở hữu một quả bóng được đánh số chẵn và lẻ, phân biệt bằng hai màu trắng và đỏ. Trong ảnh là bà cụ Bôn, người đã có thâm niên chơi bóng cửa 13 năm.
Mặc dù cụ Bôn (83 tuổi) lưng còng nhưng chơi môn thể thao này rất khoẻ. Cụ cho biết mình bị nghiện bóng cửa, không thể bỏ được. "Ngày nào mà không được chơi là thấy thiếu thiếu gì đó. Ngày nào cũng chỉ mong nhanh đến buổi chiều để được ra sân thi đấu với mọi người", cụ Bôn nói.
Trong thời gian 30 phút thi đấu một trận, các thành viên trong đội dùng trái bóng của đội mình để làm cầu nối đánh về phía cột cờ ở giữa sân, và phá bóng của đối phương ra ngoài sân, buộc đối thủ phải chơi lại từ đầu. Mỗi một lần bóng qua cửa được tính là 5 điểm. Chung cuộc đội nào nhiều điểm hơn sẽ giành chiến thắng.
Một pha dùng bóng của mình đánh bóng đối phương ra ngoài sân.
Các cụ không chỉ khoẻ, đánh giỏi, chính xác mà còn có nhiều chiến thuật khá cao tay. Bà Nguyễn Thị Trải (83 tuổi) cũng là một trong những người đầu tiên ở làng chơi bóng cửa. Bà hay được con cháu giục đi chơi bóng cửa cho sớm sau khi ăn, vừa chơi vừa đùa vui hai câu thơ: "Ngày ngày sớm sớm chiều chiều/Luyện tập bóng cửa là liều thuốc tiên".
Thi đấu thì khoẻ người ra nhưng trong khi thi đấu việc chạy theo bóng và dùng sức để đánh bóng bằng chiếc vồ nặng vài kg cũng làm nhiều cụ mỏi ra rời chân tay.
Cột cờ, đích đến của những trái bóng.
Niềm hứng khởi chiến thắng của bà cụ Trải trong một trận đấu 30 phút. Môn thể thao này đã giúp cho không khí ở làng quê ngoại thành Hà Nội trở nên rộn rã hơn, tạo sự gắn kết giữa các cụ già đã nghỉ hưu hoặc hết tuổi lao động.
Theo Hoàng Hà - Zing
Continue Reading | nhận xét

// Xã hội
// Sống trẻ
// Giải trí
Kênh thông tin tổng hợp dành cho giới trẻ Alotin
Trung tâm Tư vấn Phát triển vì Sức khoẻ Cộng đồng
HỘI KHOA HỌC KINH TẾ VIỆT NAM
Số 27 ngõ 101 Thanh Nhàn, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội
Giấy phép số 44/GP-TTĐT, cấp ngày 10/03/2011 - Bộ Thông tin và Truyền thông